
Điều gì sẽ xảy ra nếu một chiếc máy tính bảng bỗng xin được chơi trốn tìm? Trong căn phòng của Bonnie, Lilypad vừa phát ra một tiếng “ting” rất khẽ rồi làm một việc khiến Woody suýt đánh rơi chiếc mũ cao bồi. Màn hình của cô bé hiện lên dòng chữ: “Tớ sẽ trốn. Các cậu có ba phút để tìm ra tớ.” Jessie lập tức hào hứng, Buzz Lightyear đứng nghiêm như sắp bước vào một nhiệm vụ tối mật, còn Rex thì nhìn quanh đầy lo lắng vì chẳng hiểu một chiếc tablet có thể trốn vào đâu. Forky lại chỉ vào chiếc hộp giấy gần đó và bảo rằng trốn trong rác chắc chắn là ý tưởng tuyệt nhất. Lilypad chưa kịp giải thích thì màn hình vụt tắt. Cả căn phòng im phăng phắc. Cuộc chơi đã bắt đầu, nhưng lần này không có bản đồ sẵn, không có nút gợi ý và cũng chẳng có ứng dụng nào nói cho các món đồ chơi biết phải làm gì tiếp theo.
Lilypad trong Toy Story 5 là một nhân vật đặc biệt bởi cô bé mang cả thế giới hình ảnh, trò chơi và âm thanh vào trong một màn hình sáng. Bonnie chỉ cần chạm nhẹ là một điều mới mẻ có thể xuất hiện ngay trước mắt. Woody và những người bạn lại quen với kiểu chơi khác. Họ cần một câu chuyện được nghĩ ra tại chỗ. Một chiếc ghế có thể biến thành ngọn núi. Một cái chăn trở thành hang động. Chiếc thùng giấy hôm nay là xe buýt, lát sau lại hóa thành tàu ngầm. Không ai biết cuộc phiêu lưu sẽ đi đến đâu, và chính điều đó làm mọi người thích mê.
Khi xuất hiện trên trang giấy, Lilypad cũng bước vào một cuộc chơi hoàn toàn mới. Màn hình không tự phát sáng. Không có hình ảnh nào chạy qua chạy lại. Không có giọng nói nhắc trẻ chọn màu tiếp theo. Bức tranh Lilypad chỉ nằm yên, chờ một bàn tay nhỏ cầm bút chì màu lên và quyết định mọi chuyện. Lilypad sẽ có màu xanh lá như một chú ếch ngồi bên hồ, màu tím như viên kẹo nho, màu hồng rực rỡ hay mang đủ sắc cầu vồng? Màn hình của cô bé sẽ hiện một trò chơi bí mật, một khuôn mặt buồn cười hay một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ? Câu trả lời không nằm trong bộ nhớ của Lilypad. Nó nằm trong trí tưởng tượng của người đang tô màu.
Có thể Lilypad sẽ hơi bối rối nếu nhìn thấy trẻ bắt đầu từ một chỗ không ngờ tới. Cô bé có lẽ muốn mọi việc thật ngay ngắn. Tô phần thân trước, sau đó đến mắt, rồi mới hoàn thiện màn hình. Nhưng trẻ nhỏ đâu phải lúc nào cũng thích đi theo thứ tự. Có bạn sẽ vẽ ngay một con cá đội mũ trên màn hình. Có bạn lấy bút cam tô một góc, rồi đổi sang màu xanh dương chỉ vì thấy hai màu ấy đứng cạnh nhau trông vui mắt. Một nét vô tình đi ra ngoài đường viền có thể trở thành tia sáng. Một chấm nhỏ hóa thành nút bấm. Khoảng trống bên cạnh Lilypad bỗng xuất hiện một cánh cửa tí hon.
Cánh cửa đó dẫn đến đâu nhỉ? Có thể phía sau là một khu phố dành riêng cho những món đồ chơi bị thất lạc. Những căn nhà được làm từ hộp bánh, mái nhà là các mảnh ghép nhiều màu, còn đường phố được xếp bằng bút chì. Woody bước vào để tìm chiếc huy hiệu cũ. Jessie trông thấy một con đường dài và lập tức muốn tổ chức cuộc đua. Buzz nhìn lên các mái nhà rồi tuyên bố đây là địa điểm hoàn hảo để hạ cánh. Rex gặp một con thằn lằn đồ chơi nhỏ hơn bàn chân mình nhưng vẫn giật mình trốn sau một chiếc cốc.
Lilypad hiện bản đồ trên màn hình và chỉ đường cho mọi người. Cô bé chọn lối ngắn nhất, ít chướng ngại vật nhất và có vẻ an toàn nhất. Mọi chuyện chỉ ổn được vài giây. Jessie thấy một con đường quanh co thú vị hơn nên chạy sang hướng khác. Woody dừng lại giúp một chú gấu bông nhặt chiếc hộp bị rơi. Buzz phát hiện một vật sáng lấp lánh rồi cho rằng đó là tín hiệu từ Bộ Chỉ huy Ngân hà. Rex nghe tiếng bước chân của chính mình và tưởng có ai đang đuổi theo. Forky tìm được một chiếc thìa nhựa, vui đến mức quên luôn nhiệm vụ.
Trẻ có thể vẽ tất cả những chi tiết ấy quanh tranh tô màu Lilypad. Những ngôi nhà không cần phải thẳng. Một cửa sổ có thể nằm trên mái. Chiếc xe buýt có thể mang hình quả dưa hấu. Đèn đường có thể sáng màu hồng, xanh lá và tím thay vì ba màu quen thuộc. Trong khu phố đồ chơi, một chú robot bán kem, một con khủng long làm đầu bếp và những chiếc tất bị lạc mở cửa hàng bán mũ. Càng có nhiều ý tưởng bất ngờ, bức tranh càng có nét riêng.
Tên Lilypad còn gợi đến những chiếc lá nổi trên mặt ao, nơi các chú ếch thường ngồi trong truyện thiếu nhi. Bởi vậy, trẻ cũng có thể đưa cô bé đến một hồ sen đầy màu sắc. Chỉ cần tô nền bằng màu xanh, vẽ thêm những chiếc lá tròn, vài bông hoa và những vòng nước nhỏ là cả trang giấy đã biến thành một thế giới khác. Lilypad ngồi trên chiếc lá lớn nhất, trong khi một đàn ếch tò mò xúm lại nhìn màn hình.
Một chú ếch nhìn thấy hình phản chiếu của mình và tưởng bên trong màn hình có bạn mới. Chú khác dùng chân chạm vào một biểu tượng nhưng chẳng có gì xảy ra vì đây chỉ là hình vẽ. Một chú nòng nọc bơi vòng quanh, cố tìm hiểu tại sao vật sáng kia không chìm xuống nước. Trên bờ, một chú ốc sên đang mang thư đến cho Lilypad, nhưng có lẽ đến lúc chú tới nơi thì mọi người đã đổi sang trò chơi khác mất rồi.
Woody ngồi trong chiếc thuyền giấy, một tay giữ chặt mũ để không bị gió thổi xuống ao. Jessie nhảy từ lá sen này sang lá sen khác và biến chuyến đi thành cuộc thi tốc độ. Buzz bay phía trên mặt nước, gọi nơi đây là đại dương trên một hành tinh chưa được khám phá. Rex đứng yên trên bờ vì một chú nòng nọc vừa quẫy đuôi về phía cậu. Forky nhìn thấy chiếc cốc nhựa mắc trong bụi cỏ và lập tức tuyên bố mình đã tìm được ngôi nhà đẹp nhất thế giới.
Lilypad cố chỉ cho mọi người con đường dễ đi. Jessie chọn đường nhanh nhất. Woody dừng lại cứu một con bọ đang mắc trên cành. Buzz bay theo vệt nắng phản chiếu. Rex vừa bước lên lá sen đã nghe tiếng ếch kêu nên quay lại ngay. Forky ngồi trong chiếc cốc mới và không muốn rời đi. Chẳng ai làm đúng theo bản đồ, nhưng cuộc chơi lại vui hơn dự tính.
Đó có thể là bài học thú vị nhất dành cho Lilypad. Một trò chơi không hỏng chỉ vì mọi người đổi luật giữa chừng. Trẻ có thể bắt đầu bằng việc xây một lâu đài rồi biến nó thành tiệm bán bánh. Chiếc tàu hỏa đồ chơi có thể đang chạy tới ga nhưng bất ngờ lặn xuống đáy biển. Rex ban đầu đóng vai quái vật, sau vài phút lại trở thành bác sĩ chữa bệnh cho các con thú nhồi bông. Trong thế giới tưởng tượng, đổi ý không phải lỗi. Đó là cách câu chuyện tìm thấy hướng đi mới.
Màn hình của Lilypad tablet cũng giống như một bức tranh nhỏ nằm bên trong bức tranh lớn. Trẻ có thể tự thiết kế những ứng dụng chỉ dành cho các nhân vật Toy Story 5. Woody sẽ cần ứng dụng tìm mũ cao bồi. Jessie thích một nút có thể tạo đường đua từ sách, gối và hộp đồ chơi. Buzz muốn bản đồ các vì sao, dù đôi khi bản đồ ấy lại chỉ nhầm đường đến nhà bếp. Rex chắc chắn cần nút biến những âm thanh đáng sợ thành tiếng vịt kêu lích chích.
Ứng dụng của Forky sẽ lạ nhất. Nó có thể tìm giấy nhàu, nắp chai, thìa nhựa, cốc cũ và những chiếc hộp sắp bị bỏ đi. Mỗi khi màn hình báo có một mẩu giấy dưới gầm giường, Forky sẽ chạy đi như vừa nhận được tin về kho báu. Woody và Buzz theo sau với vẻ nghiêm túc, nhưng tới nơi chỉ thấy một chiếc vỏ kẹo. Forky vẫn nâng nó lên đầy tự hào và khen đẹp hết chỗ chê.
Trẻ có thể vẽ các biểu tượng nhỏ trên màn hình. Chiếc mũ, ngôi sao, chiếc tất, bánh quy, con ếch, kính lúp hay dấu hỏi lớn. Nút hình tất giúp tìm những chiếc tất mất đôi. Nút bánh quy chỉ đường tới món ăn vặt. Hình con ếch mở trò chơi bên hồ. Ngôi sao khởi động nhiệm vụ ngoài vũ trụ. Dấu hỏi tạo ra một điều bất ngờ mà chỉ người vẽ mới biết.
Biết đâu khi bấm vào dấu hỏi, căn phòng của Bonnie biến thành sân khấu biểu diễn tài năng. Lilypad đảm nhận vai trò người dẫn chương trình. Woody kể chuyện về một vị cảnh sát trưởng dũng cảm. Jessie chạy qua đường đua làm từ các khối xếp hình. Buzz cố đáp xuống chiếc gối thật đẹp nhưng lại rơi thẳng vào giỏ quần áo. Rex hát một nốt rồi giật mình vì chính tiếng hát của mình. Forky mang bộ sưu tập nắp chai lên sân khấu và tin chắc không ai có thể vượt qua màn trình diễn ấy.
Trẻ có thể vẽ đèn, bóng bay, dây trang trí và khán giả quanh Lilypad. Màn hình hiện điểm số, nhưng cô bé sớm nhận ra mỗi tiết mục đều vui theo một kiểu khác. Woody làm mọi người hồi hộp, Jessie khiến cả phòng reo hò, Buzz mang đến cú ngã buồn cười, Rex làm ai cũng bật cười, còn Forky vô cùng tự tin. Lilypad có thể hiện một ngôi sao thật lớn cho tất cả mọi người.
Màu sắc trên hình Lilypad cũng có thể mang ý nghĩa bí mật. Màu xanh lá báo rằng cô bé vừa nghĩ ra trò chơi mới. Màu vàng là lúc cô đang vui. Màu đỏ xuất hiện khi pin sắp hết. Màu xanh dương mở chế độ không gian. Màu tím cho biết có thông điệp đang được giấu trên màn hình. Trẻ tự đặt ra quy tắc, rồi sau khi hoàn thành có thể kể cho bố mẹ hoặc bạn bè nghe.
Bút chì màu phù hợp với những vùng nhỏ và giúp tạo các lớp màu nhẹ. Bút dạ làm màn hình trông sáng và nổi bật. Sáp màu rất tiện để tô các mảng lớn. Nếu giấy đủ dày và có người lớn giúp chuẩn bị bàn, trẻ cũng có thể dùng màu nước hoặc màu poster để tô nền. Một mảng xanh trở thành mặt ao. Màu tím đậm biến nền thành bầu trời đêm. Những nét vàng cam tạo cảm giác căn phòng của Bonnie thật ấm áp.
Không cần hoàn thành bức tranh trong một lần. Hôm nay trẻ có thể tô mắt và màn hình. Ngày mai thêm hoa văn cho phần thân. Một hôm khác lại vẽ cửa sổ, cây cối hoặc các nhân vật xung quanh. Ý tưởng hay đôi khi xuất hiện lúc bức tranh đã được cất vào cặp. Một góc trống bỗng trông giống cửa hang. Trong hang có một chú rùa biết đánh trống. Chú đội chiếc mũ của Woody và tự nhận mình là cảnh sát trưởng của hồ sen.
Câu chuyện ấy có thể tiếp tục trên tờ giấy khác. Ở ô tranh đầu tiên, các món đồ chơi bước vào hang. Ô tiếp theo, chú rùa mời họ dự buổi hòa nhạc. Sau đó Buzz chạm nhầm vào nút khiến tất cả chiếc trống bay lơ lửng. Jessie cố bắt chúng. Rex núp sau Lilypad. Woody muốn biết chú rùa lấy chiếc mũ ở đâu. Chỉ vài ô tranh đơn giản cũng đủ tạo thành một truyện tranh nhỏ do trẻ tự nghĩ ra.
In tranh Lilypad để tô màu là một hoạt động phù hợp cho buổi chiều mưa, khoảng thời gian sau giờ học hoặc lúc cả nhà muốn nghỉ một chút khỏi màn hình. Không cần chuẩn bị cầu kỳ. Chỉ cần in trang tranh, đặt bút màu lên bàn và để trẻ bắt đầu ở chỗ mình thích. Người lớn có thể hỏi vài câu vui thay vì quyết định màu thay trẻ. Lilypad đang nhìn thấy gì? Rex trốn ai? Buzz muốn bay tới đâu? Woody đang tìm món đồ nào?
Một câu hỏi nhỏ đôi khi tạo ra câu chuyện dài thật dài. Giả sử Lilypad mất kết nối và không thể mở trò chơi nào. Woody đề nghị tự nghĩ ra trò chơi. Jessie bảo mọi người nói điều ngớ ngẩn đầu tiên xuất hiện trong đầu. Buzz nghĩ ra một chiếc bánh bao bay tới Mặt Trăng. Rex thêm một con quái vật rồi lập tức xin đổi nó thành quái vật hiền. Forky chỉ quan tâm chiếc đĩa đựng bánh bao có phải đồ nhựa không.
Lilypad vẽ chiếc bánh bao tên lửa lên màn hình. Woody thêm bản đồ kho báu. Jessie tổ chức cuộc đua tới Mặt Trăng. Buzz nhận nhiệm vụ lái tàu. Rex chọn chỗ ngồi gần cửa để có thể chạy ra nếu cần. Forky giữ lại chiếc đĩa trống. Một trò chơi mới đã ra đời mà chẳng cần tải xuống bất cứ thứ gì.
Trẻ có thể vẽ chiếc bánh bao tên lửa bên cạnh Lilypad. Nó có mắt, miệng, hai cánh và luồng khói nhiều màu phía sau. Mặt Trăng có thể trông giống một chiếc bánh tráng khổng lồ. Các ngôi sao mỉm cười. Woody cưỡi ngựa đồ chơi đuổi theo, Jessie dùng dây cố bắt chiếc tên lửa, Buzz bay phía trước chỉ đường, còn Rex đứng nhìn từ nơi an toàn.
Một trò khác có thể bắt đầu khi pin của Lilypad chỉ còn một phần trăm. Màn hình mờ dần. Woody lục hộp đồ chơi để tìm bộ sạc. Jessie xem phía sau rèm cửa. Buzz kiểm tra ổ điện như đang nghiên cứu thiết bị của người ngoài hành tinh. Rex nói đã thấy sợi dây dài chuyển động, rồi phát hiện đó là đuôi của mình. Forky đội đầu phích cắm như một chiếc vương miện.
Để tới ổ điện, các món đồ chơi phải trèo qua chồng sách, chui dưới ghế và đi ngang máy hút bụi. Máy đang tắt nhưng Rex vẫn tránh thật xa. Jessie chạy quá nhanh. Buzz dừng lại vì thấy một ánh đèn nhỏ. Woody quay lại giúp các bạn phía sau. Forky nhìn thấy mảnh giấy sáng lấp lánh và tạm quên mất nhiệm vụ.
Khi mọi người tới nơi, dây sạc lại quá ngắn. Đây là lúc trẻ tự vẽ lời giải. Một chú robot tay dài có thể mang Lilypad tới gần tường. Tàu hỏa đồ chơi chở cô bé đến ổ điện. Một bông hoa phép thuật chia sẻ năng lượng. Viên pin có chân chạy qua thảm để giúp đỡ. Trên giấy, một ý tưởng không có thật vẫn có thể hoạt động tuyệt vời.
Nếu Lilypad cần bay, trẻ vẽ thêm cánh. Nếu đường bị chặn, một cây cầu xuất hiện. Nếu Rex sợ bóng tối, hãy vẽ chiếc đèn hình ngôi sao. Khi vẽ, trẻ không phải chờ trò chơi đưa ra đáp án. Trẻ có thể tự tạo thứ còn thiếu và giúp câu chuyện tiếp tục.
Sau khi tô màu, bức tranh có thể được treo trong phòng, dán lên tủ lạnh hoặc cất vào tập tranh Toy Story 5. Với sự giúp đỡ của người lớn, Lilypad có thể được cắt ra rồi dán lên bìa cứng. Hộp giày biến thành phòng của Bonnie. Nắp chai sạch trở thành ghế. Vải vụn làm thảm và rèm cửa.
Woody, Buzz, Jessie, Rex và Forky có thể được vẽ trên những tờ giấy khác. Tất cả cùng tham gia một sân khấu đồ chơi nhỏ. Hôm nay Lilypad là người dẫn chương trình. Ngày mai cô bé trở thành nữ hoàng hồ sen. Hôm sau nữa lại điều khiển chiếc bánh bao tên lửa hoặc mở lớp học cho đồ chơi.
Nếu nhiều trẻ cùng in một bức tranh Lilypad, kết quả vẫn chẳng giống nhau. Một Lilypad sống giữa những chú ếch. Một cô bé khác mang màu tím và lái tàu không gian. Có Lilypad làm thám tử tìm bút màu mất tích. Có Lilypad điều hành cửa hàng bánh kẹo cho đồ chơi. Khi đặt các bức tranh cạnh nhau, mọi người sẽ thấy một nhân vật có thể tạo ra biết bao câu chuyện.
Lilypad trong Toy Story 5 gắn với màn hình, hình ảnh và trò chơi nhanh, nhưng hoạt động này lại diễn ra bằng giấy, màu và đôi tay của trẻ. Không có nút nào tự tô kín cả hình. Không có ứng dụng nào quyết định góc trống nên vẽ gì. Mỗi nét được tạo ra từ một lựa chọn nhỏ, và mỗi màu làm Lilypad bước sang một cuộc phiêu lưu khác.
Giờ chỉ còn việc in tranh tô màu Lilypad, mở hộp bút và chọn màu đầu tiên. Màn hình của cô bé hôm nay sẽ hiện bản đồ khu phố đồ chơi, cuộc thi của các chú ếch, sân khấu tài năng hay chiếc bánh bao bay tới Mặt Trăng? Trẻ có thể tô màu, vẽ thêm, trang trí và thay đổi câu chuyện bất cứ lúc nào. Lilypad biết rất nhiều trò chơi, nhưng cô bé chưa thể biết điều gì sẽ xuất hiện trên trang giấy cho tới khi cây bút đầu tiên chạm xuống.

