
Một chiếc thìa nĩa nhựa đang nhìn chằm chằm vào hộp bút màu, như thể vừa phát hiện ra một bí mật vô cùng khó hiểu. Tại sao bút chì cứ ngắn dần? Vì sao giấy trắng lại có thể biến thành một bức tranh? Forky chắc chắn sẽ hỏi mãi cho đến khi tìm được câu trả lời. Với tranh tô màu Forky trong Câu Chuyện Đồ Chơi 5, các bé có thể in hình ra, lựa chọn màu sắc, vẽ thêm biểu cảm và tạo nên một câu chuyện mới dành riêng cho nhân vật đồ chơi đặc biệt này.
Forky không cần áo choàng, mũ cao bồi hay bộ đồ phi hành gia để trở nên nổi bật. Cơ thể cậu được tạo nên từ những món đồ thủ công rất đơn giản. Phần chính là một chiếc thìa nĩa bằng nhựa màu trắng, hai mắt nhựa có kích thước khác nhau, cánh tay đỏ uốn cong, miệng xanh và đôi chân giống những mẩu que gỗ. Chính vẻ ngoài không đều, hơi vụng về và đầy ngẫu hứng ấy khiến Forky dễ nhận ra ngay cả khi bức tranh chưa được tô xong.
Trước khi chọn màu, bé có thể quyết định hôm nay Forky đang cảm thấy thế nào. Chỉ cần thay đổi hướng nhìn của hai con ngươi là khuôn mặt đã khác hẳn. Khi cả hai mắt cùng nhìn lên, Forky có vẻ đang cố nghĩ ra lời giải cho một câu hỏi khó. Nếu một mắt nhìn sang trái, mắt còn lại nhìn sang phải, cậu trông như vừa bị hàng loạt chuyện lạ làm cho bối rối.
In hai bản tranh sẽ giúp trò chơi biểu cảm thú vị hơn. Ở bản đầu tiên, bé có thể vẽ Forky đang vui. Sang bản thứ hai, hãy đổi vị trí con ngươi, điều chỉnh đường lông mày hoặc thay hình dáng miệng để cậu trở nên ngạc nhiên. Không cần sửa toàn bộ khuôn mặt. Chỉ ba chi tiết nhỏ cũng đủ tạo ra hai nhân vật có tâm trạng hoàn toàn khác nhau.
Đường lông mày đỏ nằm phía trên hai mắt là phần rất quan trọng. Góc nhọn hơn có thể khiến Forky trông lo lắng, còn một đường cong nhẹ sẽ tạo cảm giác tò mò. Các bé nhỏ chỉ cần tô đỏ theo đường viền có sẵn. Những bạn đã quen vẽ có thể thử vài kiểu lông mày trên một tờ giấy nháp trước khi chọn hình phù hợp nhất cho bản tranh thứ hai.
Miệng xanh nổi bật giữa phần thân trắng. Bút chì màu thích hợp với những bé muốn tô chậm và kiểm soát đường viền. Bút dạ tạo màu xanh đậm, rõ, nhưng không nên chồng quá nhiều lớp nếu giấy in mỏng. Có thể đặt thêm một tờ giấy trắng ở phía dưới để màu không thấm xuống bàn.
Hai má hồng là những vùng nhỏ, phù hợp để bắt đầu khi bé chưa muốn tô một bức tranh dài. Dùng bút sáp màu theo chuyển động tròn sẽ giúp màu phủ nhanh. Với bút chì màu, bé có thể tô đậm ở giữa rồi nhạt dần ra ngoài để tạo cảm giác mềm mại. Hai bên má không cần giống nhau hoàn toàn, bởi vẻ không cân đối vốn là một phần đáng yêu trong thiết kế của Forky.
Cơ thể trắng tạo ra một thử thách khá khác so với các nhân vật có quần áo nhiều màu. Bé không cần phủ màu lên toàn bộ phần thân. Màu trắng của giấy đã có thể đại diện cho nhựa. Chỉ cần tô một lớp xám thật nhạt ở một bên đường viền là hình dáng sẽ tách khỏi nền.
Một chút xanh da trời rất nhẹ cũng có thể được dùng để gợi ánh sáng phản chiếu trên bề mặt nhựa. Đây chỉ là cách trang trí sáng tạo, không phải màu bắt buộc của nhân vật. Trẻ khoảng sáu tuổi có thể để nguyên phần thân trắng, trong khi các bạn chín hoặc mười tuổi có thể thử tạo bóng và chọn hướng ánh sáng.
Phần đầu có các chấu tròn giống đầu nĩa. Thay vì đưa bút qua lại thật nhanh, bé có thể đi theo từng đường cong một. Xoay nhẹ tờ giấy sẽ giúp cổ tay dễ di chuyển hơn. Những nét ngắn thường dễ kiểm soát hơn một đường dài, nhất là ở các phần hẹp.
Nếu màu vượt ra ngoài đường viền một chút, bức tranh vẫn không hỏng. Forky vốn là một món đồ chơi được làm bằng tay, với đôi mắt lệch và các chi tiết không hoàn toàn thẳng hàng. Một vài nét chưa đều có thể khiến cậu trông giống một sản phẩm thủ công hơn, chứ không phải một món đồ được sản xuất hàng loạt.
Cánh tay đỏ giống dây kẽm nhung dùng trong các giờ thủ công. Với cách tô đơn giản, bé chỉ cần dùng một màu đỏ cho cả hai bên. Muốn tạo thêm kết cấu, hãy vẽ nhiều nét cong ngắn theo hướng uốn của cánh tay. Những nét ấy làm cho bề mặt trông mềm và có sợi.
Hai sắc độ đỏ cũng có thể được kết hợp. Phần dưới cánh tay dùng đỏ đậm, phần trên dùng đỏ sáng hơn. Cách này tạo cảm giác cánh tay có độ tròn. Không cần làm hai bên giống hệt nhau, bởi một cánh tay sáng hơn hoặc cong nhiều hơn vẫn rất hợp với vẻ ngoài tự làm của Forky.
Đôi chân giống các mảnh que gỗ, nên màu be, vàng mật ong và nâu nhạt đều phù hợp. Sau khi tô lớp nền, bé có thể vẽ ba hoặc bốn đường mảnh theo chiều dài để mô phỏng vân gỗ. Các đường không cần đều hoặc song song tuyệt đối. Một chút khác biệt sẽ khiến chất liệu trông tự nhiên hơn.
Phần đất nặn trắng nối cơ thể với chân có thể được để nguyên. Tô một bóng xám nhẹ ở cạnh dưới sẽ giúp hình dáng rõ hơn. Nếu tranh có miếng dán cầu vồng nhỏ trên chân, những cây bút chì được gọt nhọn sẽ giúp bé tô từng dải màu mà không che mất nét đen.
Ở bản in thứ hai, miếng dán có thể được thay bằng hình do bé tự nghĩ ra. Một ngôi sao, bông hoa, quả bóng, con diều hoặc chữ cái đầu trong tên của bé đều là những lựa chọn thú vị. Đây là phần trang trí tưởng tượng, không phải chi tiết mới xuất hiện chính thức trong phim.
Forky lần đầu xuất hiện trong Câu Chuyện Đồ Chơi 4. Bonnie tạo ra cậu trong một hoạt động thủ công ở trường. Vì được làm từ những vật từng bị coi là đồ bỏ đi, Forky không hiểu tại sao mọi người lại gọi mình là đồ chơi. Woody ở bên cạnh, bảo vệ cậu và giúp cậu nhận ra rằng Bonnie đã dành cho cậu một vị trí đặc biệt.
Câu chuyện ấy có thể trở thành ý tưởng để vẽ thêm xung quanh nhân vật. Bé không cần tìm đồ bỏ đi thật hay sử dụng những món đồ nhỏ có thể gây bất tiện. Mọi thứ đều có thể được vẽ trên giấy. Hãy thêm một cục tẩy, một chiếc nắp bút và một hộp giấy, rồi chọn một món để biến thành bạn mới của Forky.
Cục tẩy có thể được vẽ thêm mắt và tưởng rằng mình là chiếc gối. Hộp giấy có thể mọc bánh xe và trở thành xe chở bút chì. Một chiếc nắp bút có thể biến thành chiếc mũ của nhân vật mới. Sau khi hoàn thành, bé đặt tên và viết một câu ngắn kể về điều đặc biệt của người bạn ấy.
Khoảng trống cạnh Forky cũng rất thích hợp để vẽ bong bóng lời thoại. Cậu nổi tiếng là nhân vật luôn muốn tìm hiểu những điều tưởng như rất bình thường. Trong loạt phim ngắn Forky Asks a Question, Forky đặt câu hỏi về thế giới, từ tình yêu, thời gian cho đến phô mai. Pixar phát hành loạt phim gồm mười tập ngắn này vào năm 2019.
Bé có thể viết câu hỏi của riêng mình vào bong bóng thoại. Chẳng hạn: “Tại sao bút chì càng gọt càng ngắn?”, “Cặp sách làm gì trong ngày nghỉ?” hoặc “Một chiếc tất lẻ đã đi đâu?”. Những câu này được tạo ra cho hoạt động tô màu, không phải lời thoại được lấy từ phim.
Trẻ chưa viết được câu dài có thể nói ý tưởng cho bố mẹ, thầy cô hoặc anh chị. Người lớn viết câu hỏi, còn bé trang trí chữ và tô màu bong bóng thoại. Những bạn lớn hơn có thể phác chữ bằng bút chì trước, kiểm tra xem câu có vừa không rồi mới tô lại bằng bút màu.
Nếu câu hỏi quá dài, hãy vẽ hai bong bóng. Forky sẽ trông như vừa hỏi xong một điều rồi lập tức nghĩ ra chuyện khác. Cách trình bày này rất phù hợp với tính tò mò của cậu, đồng thời giúp trẻ tập sắp xếp chữ trong một khoảng trống có giới hạn.
Nội dung câu hỏi có thể quyết định bối cảnh của bức tranh. Nếu Forky thắc mắc về bút chì, bé vẽ thêm đồ gọt bút và vài mẩu gỗ nhỏ. Nếu cậu hỏi về mưa, hãy thêm mây, giọt nước và một vũng nước trước cửa lớp. Nếu câu hỏi liên quan đến sách, phía sau có thể xuất hiện một kệ truyện nhỏ.
Một khung cảnh quen thuộc với trẻ em Việt Nam có thể là bàn học với hộp bút, vở ô ly và chiếc cặp đang mở. Ngoài cửa sổ là cơn mưa mùa hè, vài chiếc lá rung trong gió hoặc một khoảng sân trường. Chỉ hai hoặc ba đồ vật lớn đã đủ kể nơi Forky đang đứng, không cần lấp kín mọi khoảng trắng.
Bởi cơ thể Forky chủ yếu là màu trắng, một phông nền quá nhiều chi tiết có thể làm nhân vật khó nhìn. Bé nên để một khoảng trống nhỏ quanh đường viền. Thêm chiếc bóng mảnh dưới chân cũng giúp cậu không có cảm giác đang lơ lửng trên trang giấy.
Các bạn thích vẽ thế giới tưởng tượng có thể biến đồ dùng học tập thành một thành phố khổng lồ. Thước kẻ trở thành cây cầu, cục tẩy biến thành tảng đá, hộp bút là tòa nhà, còn những cây bút màu đứng thẳng như các ngọn tháp. Forky ở giữa và có lẽ đang tự hỏi vì sao mọi thứ bỗng lớn hơn mình nhiều đến vậy.
Nên bắt đầu bối cảnh bằng những hình lớn. Hãy vẽ quyển vở, thước và hộp bút trước. Sau đó mới thêm đường kẻ, hoa văn trên bìa hoặc mẩu giấy nhỏ. Cách làm này giữ cho bức tranh gọn gàng và tránh che mất nhân vật chính.
Hai bản in còn có thể trở thành một cuộc thử nghiệm màu sắc. Bản đầu tiên dùng những màu quen thuộc của Forky: cơ thể trắng, cánh tay và lông mày đỏ, miệng xanh, má hồng cùng đôi chân màu gỗ. Bản thứ hai dành cho một chủ đề hoàn toàn do bé chọn.
Forky ngoài không gian có thể có cánh tay tím, những ngôi sao nhỏ trên thân và miếng dán hình hành tinh. Forky dưới biển được trang trí bằng sóng nước, bong bóng và cá con. Một phiên bản lấy cảm hứng từ Tết có thể thêm hoa mai, hoa đào, đèn lồng hoặc các họa tiết đỏ vàng quanh khung tranh.
Những cách trang trí ấy không phải trang phục chính thức của Forky. Chúng là ý tưởng để trẻ tự do tô, vẽ và phối màu. Bé có thể viết một câu dưới tranh giải thích vì sao nhân vật lại có diện mạo mới. Một câu đơn giản cũng đủ biến hình tô màu thành một câu chuyện ngắn.
Có thể in bốn bản nhỏ để tạo trò chơi cảm xúc. Bản thứ nhất là Forky vui vẻ, bản thứ hai ngạc nhiên, bản thứ ba bối rối và bản cuối đang suy nghĩ. Chỉ thay mắt, lông mày và miệng, trong khi các màu khác giữ nguyên.
Sau khi hoàn thành, các thành viên trong gia đình đoán cảm xúc của từng khuôn mặt. Bé có thể giải thích chi tiết nào khiến nhân vật trông như vậy. Trò chơi cho thấy một đường cong nhỏ hoặc hướng nhìn của con ngươi có thể thay đổi cách người xem hiểu cả khuôn mặt.
Trong lớp học, giáo viên có thể chia cùng một hình Forky cho nhiều nhóm với nhiệm vụ khác nhau. Một nhóm thiết kế biểu cảm, nhóm khác nghĩ câu hỏi, nhóm còn lại vẽ bối cảnh. Khi các trang được trưng bày cạnh nhau, mỗi Forky sẽ có một câu chuyện riêng dù tất cả bắt đầu từ cùng một đường nét.
Không cần chọn bức tranh nào “đẹp nhất”. Điều thú vị hơn là nghe trẻ kể vì sao mắt Forky nhìn về phía chiếc cặp, tại sao nền có mưa hoặc vì sao cánh tay được tô màu khác. Cách kể ấy giúp giá trị của tranh nằm ở ý tưởng chứ không chỉ ở việc tô thật ngay ngắn.
Tại nhà, hai người có thể cùng chơi với một bản in. Một người chọn hướng mắt, người còn lại quyết định hình dáng miệng. Sau đó cả hai đoán Forky đang nghĩ gì. Ở bản tiếp theo, hãy đổi vai. Hoạt động chỉ cần giấy in và những loại màu có sẵn.
Một trò tìm chi tiết cũng dễ thực hiện. Người lớn đưa gợi ý: “Tôi màu xanh và giúp khuôn mặt thay đổi.” Bé tìm chiếc miệng. “Chúng tôi có hai cái nhưng kích thước khác nhau.” Bé chỉ vào đôi mắt. “Chúng tôi dài, đỏ và uốn cong.” Đáp án là hai cánh tay.
Trẻ lớn hơn có thể tự đặt câu đố cho em nhỏ hoặc bạn bè. Để nghĩ ra gợi ý, các em cần quan sát kỹ màu sắc, hình dạng và chất liệu của từng phần. Nhờ vậy, trò chơi vẫn gắn chặt với Forky, thay vì trở thành bài tập chung có thể dùng cho bất kỳ bức tranh nào.
Trong phần giới thiệu chính thức của Pixar về Toy Story 5, Forky đã vui vẻ với cuộc sống của một món đồ chơi. Cậu và Karen Beverly, nhân vật đồ chơi được tạo nên từ một con dao nhựa, chuẩn bị kết hôn. Forky chia sẻ với Karen những điều mình đã học về rác, cuộc sống và ý nghĩa của việc trở thành đồ chơi.
Chi tiết được xác nhận này có thể gợi ý cho một khung tranh chúc mừng, nhưng bé không cần đoán cảnh đám cưới trong phim sẽ trông ra sao. Hãy vẽ trái tim giấy, hoa, dải ruy băng, chấm màu hoặc những mẩu giấy trang trí quanh Forky. Bức tranh sẽ giống một tấm thiệp tự làm, không phải bản sao của một cảnh chính thức.
Forky đôi khi cũng cần Bonnie sửa lại bằng các vật liệu thủ công. Trên một bản in khác, bé có thể vẽ thêm miếng vá giấy, băng dính màu hoặc một miếng dán mới. Sau đó hãy viết một câu kể vì sao cậu cần được sửa. Có thể Forky rơi vào cặp sách, mắc giữa hai quyển vở hoặc lăn khỏi bàn. Đây là những tình huống do bé sáng tạo cho trò chơi.
Bút chì màu, bút sáp và bút dạ là đủ để hoàn thành tranh. Bút chì phù hợp với mắt, miếng dán và bóng nhẹ. Bút sáp giúp phủ nhanh cánh tay và má. Bút dạ làm cho màu xanh và đỏ rõ hơn. Khi muốn tô bằng màu nước hoặc màu poster, nên in trên giấy dày và dùng ít nước để trang không bị nhăn.
Forky đặc biệt phù hợp với những bé hay lo rằng mình sẽ tô sai. Đôi mắt của cậu vốn đã không cân nhau, cánh tay uốn theo hai hướng khác biệt và chiếc miệng trông như được nặn bằng tay. Một nét màu hơi vượt khỏi đường viền không làm nhân vật mất đi vẻ quen thuộc.
Khi trang tô màu hoàn thành, chỉ vài chi tiết cũng đủ để mọi người nhận ra Forky: thân thìa nĩa trắng, hai mắt không giống nhau, lông mày đỏ, miệng xanh và cánh tay cong. Chỉ cần xoay một con ngươi sang bên cạnh, cậu lại có vẻ vừa nhìn thấy thứ gì đó trên bàn học và chuẩn bị hỏi một câu mà chưa ai từng nghĩ tới.

